Trước tan tầm, Cordis nhận được tờ hợp đồng giấy do phó quan của Frappel đưa tới.
“Là hợp đồng hợp tác giữa cậu và quân đoàn thứ 8.” Phó quan dùng ánh mắt có chút kính nể nhìn Cordis.
Cordis nghiêm túc lật xem một lần. Trong phần hợp đồng có ghi rõ số lượng quân thư cậu phải dạy, cũng yêu cầu bảo đảm bọn họ ít nhất phải học được số lượng món ăn (thấp nhất là mười món). Cậu còn có quyền đổi những học viên mà mình không hài lòng, điều kiện như vậy đối với một giáo viên huấn luyện mà nói cũng không tính là hà khắc.
Quân đoàn thứ 8 sẽ bảo đảm rằng bất cứ thứ gì Cordis muốn mua riêng tư, đều là giá thấp nhất toàn tinh vực, hơn nữa còn bảo đảm hỗ trợ nếu cậu mở cửa hàng ở bất cứ đâu tại tinh vực thứ 8.
Tuy không trực tiếp đưa vật phẩm nào cho Cordis, nhưng với điều kiện như vậy, chỉ cần cậu dạy cẩn thận, bảo đảm học viên có thể nắm được làm mười món ăn, quân đoàn thứ 8 sẽ phải bảo đảm tài nguyên cho cậu, có thể nói là đãi ngộ cực kỳ hậu hĩnh.
Cậu thậm chí không cần động não, chỉ cần làm trung gian mua bán hàng hóa, cũng có thể kiếm được một khoản tiền.
“Bất cứ thứ gì” bao gồm cả năng lượng quý và kim loại quý hiếm; cho dù chỉ ưu đãi 1%, cũng là điều kiện cực kỳ lớn.
Nếu cậu muốn giảo hoạt một chút, chịu giúp quân đoàn làm trung gian, quân đoàn Z11 muốn mua đồ từ quân đoàn thứ 8, cậu chỉ cần đưa tên ra, là có thể nằm chờ tinh tệ chảy vào tài khoản.
Dù sao cũng phải nói, hợp đồng cùng những gì nguyên soái Hastan nói với Cordis cũng không khác nhiều, nhưng khi rơi xuống giấy trắng mực đen, lại làm người ta cảm thấy yên tâm hơn.
Tờ hợp đồng cuối cùng là hợp đồng ba bên Giáp–Ất–Bính, lần lượt là quân đoàn thứ 8, Cordis và quân đoàn Z11. Nếu có vấn đề gì, quân đoàn Z11 đều có thể đứng ra xử lý giúp cậu.
Cordis rất hài lòng, ký tên mình lên hợp đồng, rồi thuận tay thu phần của cậu vào không gian.
Đưa hai phần còn lại cho phó quan, Cordis tò mò: “Hôm nay tướng quân Frappel tăng ca à?”
Bằng không sao lại không gọi cậu đến nói chuyện như mọi khi; bình thường hai trùng đều như vậy, còn nhân tiện có thể tán gẫu.
Phó quan hơi chần chờ, suy nghĩ vài giây. Tướng quân đang làm chuyện có tính chất cơ mật không tiện tiết lộ, nhưng anh ta cũng nhìn ra quan hệ giữa tướng quân và trung úy không giống bình thường, vì thế không do dự lâu: “Tướng quân đi ăn tối cùng Trùng đực Các hạ Elian, sau đó Trùng đực Các hạ Elian muốn tham quan công trình trong căn cứ.”
Cordis vì đối tượng của mình tan tầm còn phải tiếp đãi cấp trên mà lộ ra chút không đồng tình, cười hỏi: “Vậy anh phải tăng ca theo luôn à?”
Phó quan cười hắc hắc: “Không cần.”
“Vậy thu dọn đi, chuẩn bị tan tầm thôi.” Cordis vẫy tay.
Phó quan gật đầu, tâm tình vui vẻ mang hợp đồng về trình lên, lãnh đạo tăng ca còn mình thì được tan tầm, cuộc sống như vậy thật quá tốt.
Cordis kiểm tra lại đồ mang theo. Trong kho nguyên liệu của căn cứ không có sữa tươi hay bơ, ngày mai cậu phải làm bánh kem, chỉ có thể dùng thứ khác thay thế. May mà ở nhà cậu còn sữa bột, mai lấy ra dùng cũng được.
Cậu đã nói rõ là ngày mai phải làm bánh kem, tuyệt đối không được quên lời.
Chuẩn bị xong cậu liền tan tầm. Trên đường về còn lên Tinh Võng xem có thể mua được sản phẩm chế biến từ sữa hay không. Nếu mua được, phí vận chuyển bây giờ cũng không thành vấn đề.
Nhà ăn hiện tại miễn cưỡng có thể ăn ba món, các loại đồ vặt, đồ ngọt linh tinh cũng nên được đưa vào.
Trong đầu cậu toàn là bí tịch mỹ thực. Làm món mới không chỉ để thỏa mãn cái miệng tham ăn của bản thân, mà còn để phong phú thực đơn cho nhà ăn, ý nghĩa cực kỳ lớn.
Đáng tiếc cậu tìm suốt mà chỉ thấy các loại dịch dinh dưỡng vị sữa và mấy loại đồ uống có phân loại vị sữa. Thị trường thật sự không bán sản phẩm chế biến từ sữa trực tiếp.
Không biết có phải các thương gia nuôi động vật lấy thịt chưa khai phá ra loại phụ phẩm này, hay là không đưa ra thị trường, mà bán thẳng cho nhà máy.
Chiều nay Frappel đi tìm trùng đực bàn chuyện “tinh thú”, tuy Elian kéo dài thời gian của anh rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn cho anh một tin xác thực, còn giữ lại ăn tối chung, tiện miệng hỏi thăm vài chuyện trong quân đoàn, muốn anh sau khi ăn xong dẫn đi xem một vòng.
Trùng đực các hạ đến quân đoàn khu vực tinh vực biên giới này vốn là để thị sát. Frappel là lãnh đạo cao nhất, anh như thế nào cũng phải đi theo.
Mấy tháng qua quân đoàn thay đổi thật nhiều, không chỉ có thể thỏa mãn hiếu kỳ của Trùng đực các hạ Elian, cũng đủ khiến Gildur—quân thư đệ nhất của quân đoàn thứ nhất, còn có đội hộ vệ hàng năm trú đóng ở Đế tinh vực mở rộng tầm mắt.
Frappel biết bản thân không giỏi những loại hoạt động mang tính giải trí nhẹ nhàng như vậy, nên gửi thư cho Thượng tướng Manny nhờ đi cùng.
Không biết tin tức lọt từ đâu, lúc xuất phát nguyên soái Hastan dẫn theo Felix lại đến, miệng nói muốn cùng nhau học chút kiến thức mới mang về quân đoàn của bọn họ.
Một hàng trùng kéo thành một đoàn mênh mông cuồn cuộn.
Trải qua vài lần tu chỉnh, hiện tại các hoạt động giải trí của quân đoàn Z11 so với mấy tháng trước đã trở nên phong phú hơn rất nhiều.
Quân thư khi nghỉ có thể xin đến nông trường đào đất trồng đậu đất, có thể nuôi tinh thú hoang để tăng thêm chút phiền phức cho thời gian rảnh của mình, cũng có thể ở khu giải trí kết nối Tinh Võng chơi trò chơi vượt ải.
Lúc này, bọn họ đang ở trong tổng phòng giám sát của căn cứ. Frappel định chuẩn bị giới thiệu đơn giản, rồi để bọn họ tự chọn muốn tham quan từ đâu.
Nhưng bọn họ vừa nhìn hình ảnh theo dõi đã cảm thấy thật không thể tưởng tượng.
Mỗi trùng quân thư xuất hiện trong hình ảnh, bất kể biểu tình trên mặt là tức giận, hưng phấn hay mang theo sát khí, trạng thái tinh thần bừng bừng hướng về phía trước của bọn họ hoàn toàn khác với quân thư bình thường trong ấn tượng của họ.
Ngoại trừ Elian—vì thân phận trùng đực khiến y gần như mỗi thời mỗi khắc đều thấy quân thư trong trạng thái tốt nhất—nên y tạm thời nhìn không ra điều gì khác. Nhưng những trùng khác nhìn thấy quân thư khi đang nghỉ mà vẫn giữ tinh thần như vậy, đều cảm thấy không thể tưởng tượng.
Nguyên soái Hastan chỉ vào hình ảnh ở nông trường, suy đoán: “Bọn họ sắp xử lý xong nguyên liệu nấu ăn cho nên mới vui như vậy?”
Thượng tướng Manny âm thầm trợn mắt nhìn ông ta: “Quan điểm thật đặc biệt đấy, nguyên soái.”
“Không phải sao?” Elian cười tủm tỉm nói tiếp.
Thượng tướng Manny không thể dùng thái độ như đối với Hastan để nói với Trùng đực các hạ nên quay sang Elian, tôn trọng giải thích: “Ban đầu ý tưởng là hy vọng bọn họ thoát khỏi bầu không khí chiến đấu căng thẳng, làm những chuyện họ ngày thường không làm. Hành vi, tư duy khác đi, tinh thần cũng sẽ được nghỉ ngơi nhất định.”
Elian là trùng đực, không hiểu sâu chuyện này, nhưng nghe ra đây là việc có lợi cho quân thư, nên gật đầu tán thưởng: “Thật là hoạt động giải trí tốt.”
Nguyên soái Hastan sờ cằm: “Làm nông trường đúng là hay, quân đoàn chúng ta cũng nên khai đất làm nông trường, để quân thư trong thời gian nghỉ tới giúp.”
Frappel nhắc nhở: “Nguyên soái, giải trí là để quân thư vui vẻ.”
Hastan ngơ ngác: “A? Quân thư của các cậu vui, vậy quân thư quân đoàn thứ 8 làm thì không vui sao? Các cậu còn có bí quyết gì?”
“Ha ha, chẳng lẽ vì quân thư các cậu được ăn đậu đất làm khoai nướng, khoai lát rồi nên họ mới vui vẻ đến nông trường làm?” Felix—tên chuyên ăn ngon—tùy tiện nói một câu suy đoán.
Frappel và Manny đều nhìn anh ta với ánh mắt “đúng rồi đấy”.
“Ai da, vậy cần thúc giục quân đoàn bên kia mau đưa quân thư lại đây học tập.”Nguyên soái Hastan vỗ vai Felix: “Cậu mau thúc giục đi.”
Felix lúc này mới hiểu, đề nghị của anh ta lại thật sự được nguyên soái nhà mình làm theo. Cordis đã đồng ý dạy trù nghệ cho quân thư quân đoàn thứ 8, nghĩa là sau này trở về, anh ta cũng có thể ăn ngon hơn. Anh ta mừng đến suýt không nói nên lời.
Lão nguyên soái thấy thượng tướng dưới quyền ngốc nghếch như vậy, chỉ biết thở dài, rồi nhớ ra hình như mình chưa nói tin mừng này cho anh ta. Cuối cùng ông chỉ có thể vỗ vai anh ta: “Giờ biết rồi, mau thúc giục đi.”
Tuy không thể đưa Cordis về dạy trực tiếp, nhưng ít nhất có thể để quân thư nhà họ học từ Cordis, giúp ông trước khi về hưu còn được sống tốt mấy năm.
Elian nghe bọn họ đối thoại, vì cách làm của Hastan mà hơi kinh ngạc.
Đáng tiếc, tuy y rất thích mỹ thực do Cordis làm, nhưng đã ăn tay nghề đầu bếp nhiều năm ở Đế tinh vực—đều là đỉnh cấp- y cũng biết gần đây đầu bếp phục vụ y đều rất căng thẳng. Vì thương cho tâm hồn yếu ớt của họ, y lựa chọn không mở miệng.
Trùng đực các hạ cũng hiểu dạo này bữa ăn trên bàn thực sự quá phong phú, đầu bếp đi theo lần này cũng đã dốc sức. Y không tiện vì h*m m**n của mình mà giúp họ tự quyết.
Yêu cầu những lão trùng đó đi theo Cordis để học nghề, chắc bọn họ sẽ tan nát cõi lòng.
Những lão đầu bếp luôn ngâm mình trong phòng bếp, muốn học bí quyết mới từ món ăn của Cordis, nhưng không biết rằng Trùng đực các hạ đã nghĩ về chuyện này như vậy.
Elian muốn giúp họ có cơ hội học, họ nhất định sẽ không thoải mái. Nhưng trùng thật sự theo đuổi trù nghệ thì chắc chắn sẽ muốn học được nhiều hơn.
Nói chuyện phiếm vài câu, bọn họ quyết định vẫn nên đến xem sân huấn luyện trong căn cứ, còn có không gian giải trí của quân thư,Trùng đực các hạ thật sự rất tò mò.
Trùng đực rất ít có cơ hội rời Đế tinh vực, Elian phải nắm thật chặt cơ hội này để xem khắp nơi điều y chưa thấy bao giờ.
Bọn họ đi vào thông đạo đặc biệt, quan sát một vòng huấn luyện ban đêm của quân thư: quân thư đổ mồ hôi, dáng người linh hoạt, đấu đối luyện, hoặc luyện phụ trọng, luyện độ linh hoạt,…cả người tản ra dã tính và mạnh mẽ.
Elian chưa bao giờ thấy quân thư như vậy. Những trùng cái từng đứng trước mặt y lúc nào cũng biểu hiện lễ nghi và giáo dưỡng tốt đẹp. Loại dáng vẻ chiến đấu hoang dã này khiến y không khỏi nhướn mày, hứng thú tràn đầy.
Quân thư đi theo y và Gildur lập tức tăng tốc độ dẫn đường.
Rời sân huấn luyện, bọn họ chuyển sang khu giải trí dành cho quân thư trong căn cứ.
Elian cùng đoàn tùy tùng, còn có Hastan và Felix, dưới đề nghị của Thượng tướng Manny, lựa chọn đăng ký chơi trò chơi giải trí xếp hạng cao nhất, muốn xem trò chơi gì mà quân thư lại thích đến thế.
Đó là trò gieo trồng cùng bạn tốt qua quang não—hoàn toàn khác với chiến đấu k*ch th*ch và chân thật trên Tinh Võng. Rất đơn giản: gieo trồng, thu thập, còn có thể trộm trái cây chín trong vườn gieo trồng của bạn tốt.
Sau cải tiến cho quân đoàn, trò gieo trồng này thao tác đơn giản hơn, nhưng chơi thật lại rất cuốn. Một trùng chơi một lần là ba giờ, đến khi Elian sử dụng nhân vật đến mức thể lực cạn sạch, phát ra một tiếng ảo não.
Ở khu giải trí, từng quân thư chiếm một góc, giống như mới từ giấc mộng tỉnh lại.
Loại trò chơi đơn giản chỉ dùng đầu óc, tay, mắt như vậy mà lại làm bọn họ chơi lâu đến thế.
Frappel nhìn bọn họ cuối cùng cũng thoát ra khỏi trạng thái chìm sâu trong trò chơi, cũng cùng thoát game.
Felix thở dài: “Ai nha, tôi đến quân đoàn lâu như vậy, sao mấy quân thư đó chỉ biết gọi tôi đi phòng huấn luyện, mà không gọi tôi tới chơi trò này? Thật là quá đáng, coi tôi thành cái gì hả? Bộ máy bồi luyện à?”
Thượng tướng Manny im lặng, không đáp lấy một câu. Ai bảo tuy đầu óc của Felix xoay chuyển bình thường, nhưng bù lại lực chiến cường đại. Có khiêng đỡ để bồi luyện, đánh lên những quân thư đó mới tiến bộ được.
Mọi trùng đều chơi rất vui vẻ, kế hoạch tham quan quân đoàn đã định, nhưng vì chơi trò chơi đến ba giờ liền tạm thời dừng lại ở đây hôm nay.
Trước khi rời khu giải trí, Thượng tướng Manny chia sẻ cho bọn họ một phiên bản quang não của trò gieo trồng. Trùng đực vốn có chút ảo não lập tức vui vẻ hẳn lên.
Sau khi đưa trùng đực đang vui cùng đội hộ vệ của y về chỗ ở, Frappel và Thượng tướng Manny mới xem như tan tầm.
“May mà vị này khá dễ chung sống.” Thượng tướng Manny xoa khóe miệng: “Khiến ngài ấy vui vẻ trở lại Đế tinh vực, nhất định sẽ nói tốt cho chúng ta nhiều hơn.”
Frappel nói: “Ừm, sẽ.”
“Chắc thế chứ? Không phải cậu hy sinh cả thư phụ của cậu đi đấy chứ?” Nguyên soái Hastan xoa lưng cười hỏi.
Frappel ngước mắt: “Nguyên soái, cửa hàng vẫn còn hợp tác với quân đoàn thứ 8 đấy.”
“Được được, là tôi nhiều lời.” Hastan nhanh chóng vẫy tay: “Mệt rồi, đêm nay về nghỉ cho tốt. Ngày mai dẫn Trùng đực các hạ đi xem tinh thú triều nhé? Ngài ấy nhất định hứng thú lắm.”
Felix ho nhẹ: “Nguyên soái, nếu hiệp hội bảo hộ trùng đực biết chuyện. Họ sẽ tố ngài lên toà án quân sự vì ngược đãi Trùng đực các hạ.”
“Trùng đực nào yếu ớt như vậy chứ.” Hastan không nhịn được lầm bầm, lắc đầu: “Thật là xem trùng đực như tiểu nhãi con, sao được.”
Thượng tướng Manny liếc ông ta: “A, nếu hiệp hội bảo hộ biết. Họ sẽ giáo dục ngài rằng quân thư theo đuổi trùng đực cũng phải tôn trọng trùng đực.”
Bọn họ đấu võ mồm nhờ trùng đực làm cớ, Felix chỉ muốn thu nhỏ sự tồn tại của mình.
Frappel quá mệt, xoa thái dương: “Elian là thân trùng duy nhất mang huyết thống của Trùng Hoàng, ngài ấy khác biệt. Lần này ngài ấy tới đây, chắc chắn sẽ báo cáo toàn bộ tin tức về tinh thú.”
Thượng tướng Manny nhìn anh, vẫy tay: “Được rồi, cậu về nghỉ đi. Chuyện ngày mai dẫn Trùng đực các hạ tham quan cứ giao cho tôi và Hastan.”
Giữ lại càng nhiều gen trùng thì trùng càng lợi hại, trùng cái đứng đầu sẽ có tinh thần lực khổng lồ, mà trùng đực cũng có từ trường tương tự, tinh thần lực giữa bọn họ sẽ vừa lôi kéo vừa bài xích lẫn nhau. Với quân thư cấp S có tinh thần lực cường đại như Frappel, khi đứng trước Elian, Trùng đực S cấp duy nhất của đế quốc, việc khống chế tinh thần lực của bản thân, khiến nguồn tinh thần lực khổng lồ đó ngoan ngoãn co lại bên người chờ mệnh, cũng là một chuyện vô cùng hao tổn năng lượng.
Frappel không khách sáo, gật đầu: “Thượng tướng, vậy nhờ ngài và nguyên soái.”
Hastan cười: “Trùng Kupher đúng là quyết đoán, giống hệt mạch thư phụ của cậu, một mạch đều quật cường.”
Manny liếc ông ta khiến Hastan lập tức thu lại trò đùa, lập tức chuyển thành dáng vẻ nghiêm trang. Felix hơi ngơ, nhưng nghĩ rằng nếu nguyên soái đi cùng Trùng đực các hạ tham quan quân đoàn, anh ta cũng được đi cùng, vì thế rất cao hứng.
Cordis tan tầm về nhà, cũng chưa nghỉ ngay. Cậu lấy một phần lúa mạch ra, phân loại thành bột mì thấp, trung, và số 13.
Sự khác biệt giữa chúng chính là hàm lượng protein, quá trình gia công khống chế vỏ trấu và chồi mầm, hoặc ngay từ đầu chọn giống lúa mì khác đặc tính mà nghiền ra các loại bột mì khác nhau.
Nhờ có Tiểu Bát—người máy của cậu—thử vài lần là tìm được tỷ lệ vừa lòng.
Bột thấp, trung và số 13 thích hợp làm các loại điểm tâm, mỗi loại lại có điểm khác nhau; dùng đúng thì thành phẩm sẽ xinh đẹp và ăn ngon.
Ngày hôm sau đi làm, Cordis theo lệ thường kiểm tra nhà ăn, thấy không vấn đề gì liền bắt đầu làm bánh.
Đầu tiên là nguyên liệu: bánh kem cần bơ sữa(buttermilk solids: giúp bánh mềm, tăng mùi vị sữa) và bơ (butter:tạo vị béo, thơm và độ mềm). Trước đó cậu dùng sữa bột để làm đậu đất nghiền, so với sản phẩm chế biến từ sữa tươi thì vẫn kém, nhưng trước mắt dùng thay thế cũng được.
Cậu trộn sữa bột, tinh bột và đường vào nước, vừa đun nóng vừa đánh, đến khi nhuyễn mịn như dạng bơ là có thể dùng để phết mặt bánh.
Còn bơ thì phải làm bằng cách hòa sữa nóng với dầu thực vật không màu không mùi, đánh đều rồi ướp lạnh cho đông lại, có thể dùng thay bơ làm bánh kem hoặc bánh quy.
Nhưng cả hai đều kém hơn dùng bơ sữa và bơ thật. Tiếc rằng hiện tại không có, đành miễn cưỡng dùng.
Trong lúc bận rộn, Cordis hơi hối hận hôm qua không nói trước với Frappel rằng hôm nay sẽ làm bánh kiểu khác.
Làm màn thầu đường đỏ hay bánh đậu đỏ hấp cũng rất ổn, vị khác bánh kem, không tinh xảo nhưng cũng ngon và đơn giản.
Giờ chỉ vì một cái bánh kem mà phải khó khăn.
Nhưng với đồ ăn, Cordis đã làm là phải làm cho thật tốt.
Thoáng bực vì phải dùng bơ sữa, bơ thay thế, cậu lại thuận tiện dùng da tinh thú làm lá gelatin( dùng để tạo đông, làm dai, kết dính trong các món bánh); vì da tinh thú cậu có là loại lớn, sau khi cắt làm lá gelatin cho bánh kem xong, phần dư cậu đem làm da đông lạnh.
Cậu nhanh chóng nướng xong phôi bánh kem, phết kem, trang trí, rưới thêm mứt trái cây đã ướp lạnh lên trên cũng rất hoàn hảo.